Trong quá trình nuôi dạy trẻ nhỏ, chắc hẳn không ít cha mẹ và giáo viên từng cảm thấy “bối rối” hoặc “mệt mỏi” khi đối mặt với cơn giận dữ của con trẻ: la hét, đập đồ, khóc lóc... Nhưng điều quan trọng mà chúng ta cần hiểu là sự giận dữ không phải điều xấu – ngược lại, đó là một cảm xúc hoàn toàn bình thường và cần thiết trong quá trình phát triển cảm xúc của trẻ.

Giận dữ là cách trẻ bày tỏ sự thất vọng, mệt mỏi, hoặc đơn giản là chưa thể diễn đạt bằng lời những gì chúng đang cảm nhận. Việc tìm cách “loại bỏ” hay ngăn cản cơn giận bằng cách quát mắng, phớt lờ, hay bắt trẻ phải “ngoan” ngay lập tức có thể khiến trẻ dần mất đi khả năng nhận diện và kiểm soát cảm xúc thật của chính mình.

Thay vì cố gắng “dập tắt” cơn giận, chúng ta nên:

  • Lắng nghe: Hãy cho trẻ biết rằng bạn đang ở đó và sẵn sàng lắng nghe, không phán xét.

  • Thừa nhận cảm xúc: Một câu đơn giản như “Mẹ biết con đang buồn và tức giận vì không được chơi tiếp” có thể giúp trẻ cảm thấy được công nhận.

  • Hướng dẫn cách thể hiện phù hợp: Dạy trẻ những cách diễn đạt cảm xúc khác như vẽ, thở sâu, hoặc nói bằng lời thay vì đập đồ hay khóc hét.

Trẻ em không cần một môi trường ép buộc phải “bình tĩnh” mọi lúc. Chúng cần một nơi an toàn để được giận, được yêu thương – và dần học cách tự điều chỉnh cảm xúc. Bởi vậy, đừng vội loại bỏ sự giận dữ – hãy cùng con đi qua nó một cách nhẹ nhàng và thấu hiểu.